CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

 Hoàng đế lười biếng


phan 66

 Cổ Lạc Nhi nhớ tới những việc Đông Phong Túy vì mình phải trả giá, cảm thấy hình như mình đang cố tình gây sự.
Nhưng mà, hôm nay đã nói ra lời này, phải nói thật thấu đáo.
Còn nhớ một đoạn ngắn đã từng xem qua ở đâu.
Nếu có một ngày, chàng không yêu em, mong chàng hãy nói cho em kịp biết.
Đừng để em lãng phí thời gian đi tìm hạnh phúc tiếp.
Em nói vậy, không phải vì hiện giờ em không yêu, không tin chàng.
Đơn giản vì, chúng ta đều không có cách nào để nắm chắc được tương lai.
Bởi vậy Cổ Lạc Nhi nói: "Cũng khó nói được."
"Lúc trước khi gặp ta, chàng cũng chưa từng nghĩ rằng, có một ngày chàng sẽ điên cuồng làm những việc này phải không?"
Đông Phong Túy lúc này đúng thật không còn gì để nói.
Cổ Lạc Nhi nói chính là sự thật.
Trước khi gặp Cổ Lạc Nhi, đúng là hắn chưa từng nghĩ rằng hắn sẽ vì một nữ nhân làm những gì, chưa từng biết ý nghĩa của tình yêu.
Sức mạnh vĩ đại của tình yêu.
"Ta hiểu rồi."
Cổ Lạc Nhi gạt tay Đông Phong Túy, gục đầu xuống, nhổ nhổ cỏ trên đất.
Đông Phong Túy im lặng một lúc, chợt đứng dậy.
Nói với Cổ Lạc Nhi: "Lạc Nhi, nàng chờ một chút, ta sẽ quay lại ngay."
"Sao vậy?"
Cổ Lạc Nhi ngẩng đầu, đã thấy Đông Phong Túy chạy đến ngưỡng cửa hậu viên, chớp một cái đã không thấy đâu.
Hắn thế mà lại thi triển khinh công.
Hắn muốn đi làm việc gì, mà phải khẩn cấp như vậy?
Rất nhanh, Đông Phong Túy đã trở lại, ngồi xuống bên cạnh Cổ Lạc Nhi, đưa cho nàng một tờ giấy.
"Thế này là được chứ?"
Cổ Lạc Nhi mở tờ giấy, nhìn thấy nội dung trên đó, "Phụt" cười.
Đó là một tấm thủ dụ tự tay Đông Phong Túy viết.
Trên đó viết, nếu có một ngày, Đông Phong Túy sủng hạnh nữ nhân khác, Cổ Lạc Nhi dựa vào thủ dụ này, có thể đánh Đông Phong Túy bốn mươi đại bản, hơn nữa còn có thể nuôi dưỡng nam sủng.
"Cái này cũng không tồi."
Cổ Lạc Nhi đưa tay điểm chỉ, giấu kỹ bên người.
Tâm tình chợt thoáng hơn.
Đúng vậy, hạnh phúc của mình phải tự mình nắm bắt, hà tất phải ỷ lại người khác cứu tế cho mình?
Nếu quả thật có một ngày như vậy, Đông Phong Túy thay lòng đổi dạ yêu những nữ nhân khác, nàng sẽ tiêu sái rời đi.
Có lẽ, nàng thật sự sẽ dựa theo Đông Phong Túy viết, nuôi dưỡng nam sủng.
Dù sao, nàng cũng chẳng thèm làm oán phụ, oán trời oán đất oán người oán mình.
Nàng đã trưởng thành, nàng sẽ có trách nhiệm với tình cảm của mình.
Như vậy, bây giờ, nàng phải thỏa thích tận hưởng tình yêu của nàng và Đông Phong Túy chứ.
"Lạc Nhi, "
Đông Phong Túy bày ra một vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nhìn Cổ Lạc Nhi.
"Thật ra, ta có một nghi ngờ vô cùng to lớn."
"Nghi ngờ gì cơ?"
Cổ Lạc Nhi bị nghiêm túc khó có được của hắn làm cho hoảng hốt.
Đông Phong Túy hắng giọng một cái.
Nghiêm trang nói: "Ta nghi ngờ, mai sau một ngày nào đó, nàng muốn nuôi nam sủng, sẽ tìm những nữ tử mĩ mạo đến quyến rũ ta."
"Sau đó thì sao?"
Trên mặt Cổ Lạc Nhi âm ỉ dâng lên cơn thịnh nộ.
Cái tên này, đáng ăn đòn.
Đông Phong Túy không sợ chết nói tiếp: "Nếu ta không chịu được cám dỗ, nàng sẽ lấy cớ này, công khai tìm nam nhân."
Cổ Lạc Nhi nặng nề hừ một tiếng.
Đông Phong Túy chợt thay đổi vẻ mặt tươi tắn.
Cười mỉm tiến đến trước mặt Cổ Lạc Nhi, nói : "Nếu thật là như thế, nàng biết ta biết, bốn mươi đại bản kia liền miễn đi."
Cổ Lạc Nhi bừng bừng nộ phát.
Bắt lấy vạt áo Đông Phong Túy, căm hận nói: "Chàng đừng hòng, hiện giờ ta muốn đánh chàng đó."
Hai tay phấn nộn như mưa rơi vào trên người Đông Phong Túy
Cổ Lạc Nhi chưa dùng tới nội lực, nắm tay đánh lên người Đông Phong Túy, không hề đau đớn.
Đông Phong Túy chỉ thấy nàng đang gãi ngứa cho mình.
Trong miệng lại kêu to: "Nguy rồi, bà chằn đánh tướng công. Khéo đánh chết ta, nàng phải thủ tiết."
Cổ Lạc Nhi cãi lại.
"Ta còn lâu mới thủ tiết, ta phải tái giá với người khác."
Chợt cảm thấy, nam nữ bất bình đẳng không phải không tốt.
Giống như hiện tại, nàng mà dưỡng nam sủng, Đông Phong Túy sẽ chẳng có biện pháp làm gì nàng.
Mà nếu Đông Phong Túy tìm nữ nhân khác, phải chịu bốn mươi đại bản của nàng.
Nàng rất có lời nha.
Đông Phong Túy bất mãn chất vấn: "Xuất giá? Nàng đi đâu mới có thể tìm được một tướng công tốt như ta?"
Lời này nói rất đúng, Cổ Lạc Nhi thu hồi nắm đấm, nâng cằm Đông Phong Túy chòng ghẹo hắn.
"Thôi, gương mặt đẹp như vậy, đánh hỏng cũng tiếc. Tới đây bồi cô nãi nãi xem nào."
Đồng tử Đông Phong Túy co lại, thật sự nhào tới, bổ nhào khiến Cổ Lạc Nhi ngã lên thảm cỏ.
Cổ Lạc Nhi chỉ đang đùa hắn, nào ngờ hắn lại đến thật, giật nảy mình.
Tay chống lên ngực Đông Phong Túy, muốn đẩy hắn ra.
"Ban ngày ban mặt, làm sao có thể ở hậu viên này được?"
"Nàng nhìn xem hậu viên có người không?"
Đông Phong Túy vừa nói vừa không khách khí hôn lên môi Cổ Lạc Nhi.
Muốn đùa giỡn hắn? Xem xem ai đùa ai.
Cổ Lạc Nhi vừa chống cự Đông Phong Túy vừa nhìn qua khe hở trên vai hắn.
Quả nhiên hậu viên không có một bóng người.

Chương 170: Khí phi có người yêu
"Được lắm, chàng đã sớm lập mưu?"
Cổ Lạc Nhi căm phẫn bất bình chất vấn.
Cái tên này, đã sớm không có ý tốt đuổi toàn bộ mọi người trong vườn đi rồi.
Mục đích xấu xa, nghĩ là biết.
Đông Phong Túy đắc ý, tay rất không thành thật mà tháo y sam của Cổ Lạc Nhi.
Hắn đã quyết định, từ nay về sau, khi hắn và Cổ Lạc Nhi ở trong hậu viên, không cho phép ai bước vào.
Cổ Lạc Nhi dây dưa với hắn một lúc lâu như vậy, buộc hắn phải vắt óc nghĩ cách thuyết phục nàng đừng buồn lo vô cỡ nữa.
Lại còn hại hắn phải ép viết ra khế ước bán thân.
Bốn mươi đại bản đó, đâu phải chuyện đùa.
Tuy rằng, hắn rất tự tin, bốn mươi đại bản vĩnh viễn sẽ không rơi vào trên người hắn.
Nhưng giấy cam đoan đang nằm trong tay Cổ Lạc Nhi, trong lòng ít nhiều vẫn có bất bình.
Hắn sao có thể không đòi hỏi Cổ Lạc Nhi hồi đáp chút gì?
Cổ Lạc Nhi muốn chống cự, cuối cùng vẫn vô lực phản kháng.
Rất lâu sau, hai người ôm nhau ngồi trên vườn cỏ.
Gương mặt Đông Phong Túy tựa vào bên má Cổ Lạc Nhi, nhìn mầm hoa kim quế đã cao một thước.
Cười nói: "Hậu viên này phong cảnh tuy đẹp, nhưng lại thiếu hương thơm. Sau này, chờ cây hoa này cao lớn nở hoa, ta sẽ dời xuống dưới tàng hoa này để ngủ."
Cổ Lạc Nhi trên đầu vạch đầy hắc tuyến.
Đúng là ba câu không rời nghề chính.
Đông Phong Túy lười đến mức, chưa gì đã nghĩ kế hoạch lâu dài cho việc ngủ ở đâu.
Lẩm bẩm nói: "Sao chàng có thể lười như thế?"
"Nàng chê ta lười? Chẳng lẽ vừa rồi ta làm vẫn chưa đủ sao?"
Đông Phong Túy làm bộ lại đặt tay lên thắt lưng nàng.
Cổ Lạc Nhi đỏ ửng mặt, gạt tay hắn ra.
Cái tên này, lại định chiếm tiện nghi của nàng.
Có điều, hình như hắn cũng không hoàn toàn chiếm tiện nghi.
Trong đầu nảy ra ý nghĩ, nói ra miệng: "Lúc trước ai nói, sau khi trở về nhất định sẽ cần chính ấy nhỉ?"
"Ta đâu nói không cần chính. Có chút ít chính sự như vậy, làm xong không có việc gì, không ngủ thì làm gì đây? Nàng lại chẳng chịu bỏ Minh Châu lâu để ở cùng ta."
Cổ Lạc Nhi thấy hắn đang dời mũi nhọn lên thân mình.
Vội vàng cười theo nói: "Ban ngày ta mới đến Minh Châu lâu, buổi tối sẽ trở về với chàng."
Sau khi nói xong, mới thấy trong lời này có ý vị ám muội, lúng túng xoay đầu sang một bên.
Đông Phong Túy khẽ bật cười.
"Lạc Nhi, thật ra ta đã nghĩ kĩ, nàng hấp dẫn ta nhất, chính là sự tự tin và tính dám làm dám chịu của nàng."
Cổ Lạc Nhi bắt đầu lâng lâng.
Nàng biết Đông Phong Túy yêu nàng, nhưng từ trước đến nay hắn chưa từng khen nàng.
"Cho dù nàng gặp khó khăn thế nào, đều vẫn lạc quan như vậy, chưa bao giờ hết hi vọng, cũng không lùi bước."
Đông Phong Túy như nghiện khen ngợi, thao thao bất tuyệt.
Cổ Lạc Nhi có chút ngượng ngùng.
Nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.
Bởi vì, Đông Phong Túy nói đều là sự thật mà.
Đông Phong Túy tiếp tục thôi miên.
"Nguyệt quý phi ức hiếp nàng, nàng dám đối nghịch với nàng ấy. Lãnh Dạ uy hiếp nàng, nàng cũng không sợ hãi, chỉ tìm cách đối phó với y. Mà ngay cả ta trêu chọc nàng, nàng cũng dám chọc lại."
Lúc trước, hắn thật sự nếm không ít vố đau của Cổ Lạc Nhi.
Chỉ có điều, những vố đau ấy, ngẫm lại, vẫn ngọt như mật vậy.
Cổ Lạc Nhi càng nghe càng cảm thấy không đúng lắm.
Đông Phong Túy là người biểu đạt hành động hơn ngôn ngữ, hôm nay hắn bỗng nhiên nói nhiều lời như vậy, rốt cuộc có mưu đồ gì?
Thần kinh Cổ Lạc Nhi bắt đầu trở nên cảnh giác.
Quả nhiên, Đông Phong Túy tiếp tục nói ra mục đích cuối cùng của hắn.
"Vì thế, Lạc Nhi, bây giờ những hậu phi ấy, không, không đúng, phải là những hậu phi cũ, chút việc nhỏ ấy ta tin nàng có thể xử lý, phải không?"
"Chàng đã biết hết rồi?"
Cổ Lạc hỏi.
"Phải, đã biết toàn bộ."
"Chàng mặc kệ không can thiệp, mặc ta xử lý?"
"Đúng vậy, Lạc Nhi của chúng ta bản lĩnh rất lớn mà."
Đông Phong Túy chuốc cho Cổ Lạc Nhi mê hồn thang.
Đáng tiếc, Cổ Lạc Nhi đã hiểu rõ ý đồ xấu xa của hắn.
Ung dung nói: "Sau đó, chàng có thể an tâm mỗi ngày ngủ ngon nhỉ?"
"Đúng vậy, có Lạc Nhi bảo vệ ta, ta rất an tâm."
"Nhưng ta không an tâm."
Cổ Lạc Nhi đẩy Đông Phong Túy đang dính chặt trên người nàng ra.
"Hừ, chàng thực chất muốn lười biếng, chuyện gì cũng giao cho ta làm. Ta mặc kệ. Những việc này vốn tại chàng, ta còn lâu mới ôm lấy cục diện hỗn loạn này của chàng.”
Tên vô lại này, chỉ biết trốn tránh trách nhiệm.
Đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Bọn họ đều là nữ nhân của hắn, dựa vào cái gì bắt nàng đi xử lý?
"Lạc Nhi, " dáng vẻ Đông Phong Túy rất vô tội, "Lúc trước, là nàng đưa các nàng ấy ra ngoài mở Minh Châu lâu."
Cổ Lạc Nhi nhất thời không nói được gì.
Đúng vậy, là nàng đưa các nàng ra ngoài cung, hình như, có vẻ như, đúng thật là nàng cần phải khắc phục hậu quả.
"Nhưng mà, các nàng có địch ý với ta, tất cả đều bởi Nguyệt quý phi xúi giục sau lưng."
Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng nghĩ ra được một lý do.
Đông Phong Túy lập tức giơ tay đầu hàng.
"Chuyện của Nguyệt quý phi, để ta xử lý, được chứ?"
"Cũng không tồi."
"Lạc Nhi."
Đông Phong Túy lại gọi.
"Có chuyện gì?"
Cổ Lạc Nhi vừa nhìn thấy ý cười ẩn chứa trong mắt hắn, trực giác liền không thoải mái.
Tên này, lại có chuyện gì định đổ lên người nàng đây?
Đông Phong Túy cười nói: "Lạc Nhi, còn nhớ lúc trước chúng ta đi dạo phố, nàng đưa ra những kiến nghị kinh tế với ta không?"
"Vâng."
Cổ Lạc Nhi gật gật đầu.
Muốn hiểu rõ mục đích hắn nhắc đến chuyện này.
Nụ cười trên mặt Đông Phong Túy càng thêm say lòng người.
"Lạc Nhi, nàng đã có kiến giải như vậy, ta nghĩ, ta nên giúp đỡ nàng, phát triển suy nghĩ của nàng, tăng cường kinh tế Vô Ưu quốc, để dân chúng có cuộc sống tốt nhất, làm cho quốc gia khác không dám ức hiếp chúng ta."
Cổ Lạc Nhi cuối cùng cũng hiểu ra dụng ý của Đông Phong Túy.
Thử thăm dò hỏi: "Không phải chàng muốn để ta chấn chỉnh kinh tế chứ?"
"Đương nhiên rồi, chỉ có Lạc Nhi của chúng ta mới nghĩ ra được những cách thức ấy, người khác đều không nghĩ ra được mà."
Cổ Lạc Nhi thừa hiểu Đông Phong Túy chỉ lười biếng, ném những chuyện phiền toái này cho nàng làm.
Nhưng trong lòng lại có chút nhảy nhót.
Nếu như ở thời không của nàng, nàng có thể có bạo tay như vậy sao?
Hôm nay có Đông Phong Túy ủng hộ, giao quyền hành kinh tế của một quốc gia cho nàng, nàng thật sự có thể làm việc lớn một phen rồi.
Có điều, trong đầu Cổ Lạc Nhi lần đầu tiên có chút không tự tin.
Đại học nàng còn chưa tốt nghiệp, chỉ học ở trường chút kiến thức cơ bản về phương diện kinh tế, rất ít khi được thực hành ngoài xã hội.
Mà giờ, Đông Phong Túy lại muốn nàng quản lý kinh tế của một quốc gia.
Nàng có thể đảm đương trách nhiệm trọng đại như vậy sao?
Ngộ nhỡ khiến cho kinh tế Vô Ưu quốc suy yếu thì làm thế nào đây?
Việc này không thể so sánh với việc mở một Minh Châu lâu đơn giản.
Lúc trước, khi đi dạo phố với Đông Phong Túy, nàng chỉ tán gẫu đề cập tới một vài ý nghĩ của bản thân với hắn.
Cái gì mà quy mô kinh tế, dây chuyền sản xuất, dựa theo địa vực phân công, tăng mạnh mậu dịch vân vân.
Đều là những khái niệm vô cùng mơ hồ.
Đương nhiên, những khái niệm này ở thời không của Đông Phong Túy, vẫn xem như vô cùng tân tiến rồi.
"Ta, ta có thể làm sao?"
Cổ Lạc Nhi không xác định hỏi.
"Nàng đương nhiên làm được."
Đông Phong Túy khích lệ nàng.
"Nhưng mà, ngộ nhỡ ta làm hỏng thì sao bây giờ?"
Trong lòng Cổ Lạc Nhi vẫn còn do dự.
"Còn có ta ở đây, sợ gì chứ?"
Đông Phong Túy đâu thể tùy tiện đưa nhiệm vụ này cho Cổ Lạc Nhi.
Vì thế hắn cực kỳ cân nhắc một phen.
Hắn đã sớm muốn thay đổi tình trạng kinh tế hiện nay của Vô Ưu quốc.
Có điều, chung quy vẫn chưa chọn được người thích hợp.
Hắn yêu cầu, người dẫn đầu phải là người có gan sáng tạo dám nghĩ dám làm như Cổ Lạc Nhi vậy.
Dĩ tiểu kiến đại, từ việc xây dựng Minh Châu lâu, hắn đã thấy tiềm lực của Cổ Lạc Nhi.
Nàng có chỗ thiếu sót, chỉ là kinh nghiệm thực tế.
Có Cổ Lạc Nhi dẫn đầu, hắn chỉ cần phái thêm người trợ giúp nàng, hẳn không phải vấn đề quá lớn.
Hơn nữa, còn có hắn ở phía sau chống đỡ.
Hắn đâu phải bất quản mọi việc, hắn chỉ nắm chắc tính chất mấu chốt vả phương hướng sự việc.
Chẳng qua hắn chỉ không muốn quan tâm cụ thể mấy việc nhỏ không đáng kể mà thôi.
Cổ Lạc Nhi bắt đầu nghiêm túc suy xét vấn đề này.
Nghĩ một lát, hỏi: "Đông Phong Túy, chàng sẽ cho ta cắt cử người ở phương diện này trợ giúp ta chứ?"
Nếu có người hiểu biết tình trạng hiện nay của kinh tế Vô Ưu quốc trợ giúp nàng, đề xuất cho nàng kiến nghị cụ thể, dựa theo tình hình thực tế của Vô Ưu quốc để triển khai công tác, khả năng thành công sẽ lớn hơn rất nhiều.
"Đương nhiên rồi, chỉ bằng một mình nàng làm sao gánh vác được nhiều việc như thế?"
Tâm tình Cổ Lạc Nhi thả lỏng hơn nửa.
Nóng lòng hỏi: "Bọn họ sẽ chịu để ta phụ trách chứ?"
Ở thời không này, chính là trọng nam khinh nữ.
Đừng nói là thời không này, cho dù ở chính thời không của nàng, đàn ông còn không phải cũng không muốn để cho phụ nữ làm lãnh đạo sao.
Đông Phong Túy nắm quả đấm.
Nói: "Ai dám không phục ta đánh hắn."
Cổ Lạc Nhi bị hắn chọc cười.
Một tay chống cằm, nghiêm túc suy xét các bước cụ thể cải tạo kinh tế.
Càng nghĩ nhiệt huyết càng sôi trào.
Đông Phong Túy càng nhìn càng hối hận.
Vừa mới bắt đầu, tâm tư Cổ Lạc Nhi đã không còn ở trên người hắn, sau này nếu thật sự tiếp quản kinh tế thì thôi rồi.
Hắn chẳng phải đã được trở thành khí phu phòng đơn gối chiếc rồi sao?
"Lạc Nhi, thật ra, hiện giờ kinh tế Vô Ưu quốc cũng không kém cỏi, có lẽ, nàng không cần phải lo lắng như vậy, chúng ta có rất nhiều thời gian dư giả để du sơn ngoạn thủy."
Đông Phong Túy có chút hối hận muốn thu lại lời đã nói.
Hắn làm sao lại quên cân nhắc vấn đề sắp xếp thời gian với Cổ Lạc Nhi cơ chứ?
Đúng là trí giả thiên lự, tất có một điều sơ sót.
 (trí giả thiên lự: kẻ trí nghĩ đến nghìn điều.)
Đáng tiếc, bây giờ hắn hối hận đã không kịp nữa rồi.
Cổ Lạc Nhi làm sao buông tha cho cơ hội tốt được tham dự vào công cuộc.
Hôn một cái lên mặt Đông Phong Túy.
Cười nói: "Tướng công, chàng yên tâm, thiếp sẽ làm thật tốt mọi việc. Chàng cứ an tâm ngủ ngon đi.”
Đông Phong Túy thoái chí nói: "Ta chợt cảm thấy, du sơn ngoạn thủy tốt hơn đi ngủ."
Cổ Lạc Nhi duyên dáng cười.
"Du sơn ngoạn thủy quá mệt, hơn nữa còn nguy hiểm. Ngủ vẫn tốt hơn."
Đông Phong Túy nghe thấy hai chữ “Nguy hiểm”, nhớ tới sinh ly tử biệt khi trước.
Nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.
Không đòi đi du sơn ngoạn thủy nữa.
Nhưng bởi Cổ Lạc Nhi đã nói, phải nghĩ ra một biện pháp trói nàng lại.
Bản thân hắn không quản được nàng, nhưng tạo ra thêm mấy tiểu tử, chắc là có thể trói tâm tư của nàng lại.
Đông Phong Túy vì chủ ý tuyệt diệu của chính mình mà ngầm khen ngợi.
Trên mặt rộ lên nụ cười say lòng người nhât, mị hoặc nhất.
"Lạc Nhi, nàng nói ngủ tốt hơn, ta cũng cảm thấy ngủ tốt hơn."
Cổ Lạc Nhi thấy nụ cười của hắn, nhìn chung vẫn có sức miễn dịch nhất định.
Tuy trong lòng tuy không ngừng rung động trước nụ cười của hắn, nhưng coi như vẫn có thể duy trì một tia lý trí.
Biết hắn đang nghĩ ra chủ ý gì.
Trong nháy mắt Đông Phong Túy nhào lên phía trước, lập tức từ trước người hắn trượt ra.
Tít mắt cười nói: "Hoàng thượng, nên dùng bữa tối rồi."
Xoay người, nhanh như gió chạy ra khỏi hậu viên.



Chương 171: Khí phi có người yêu 2
Đông Phong Túy vồ hụt, rầu rĩ không thôi.
Khó trách người ta nói nữ tử vô tài thì mới đức.
Nữ nhân, vẫn nên ít học đi một chút thì tốt hơn.
Nếu Cổ Lạc Nhi không biết võ công, hiện giờ chẳng phải đã ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn rồi sao?
Cổ Lạc Nhi mang trọng trách cải tạo kinh tế Vô Ưu quốc trong người, không tiếp tục so đo Đông Phong Túy trốn tránh trách nhiệm nữa.
Chỉ muốn nhanh chóng giải quyết công việc của nhóm hậu phi thật tốt.
Mà Đông Phong Túy hiển nhiên cũng thực hiện lời hứa của hắn.
Ngay tại ngày hôm sau khi hồi cung, hắn phái Phung Thái Úy đi tới Nam Phương thị sát tình hình thiên tai.
Nam Phương xảy ra nạn hạn hán nghiêm trọng, dân chúng lầm than.
Không biết Đông Phong Túy dùng phương pháp gì, mà lại khiến cho Phùng Thái Úy yêu tiền như mạng hi sinh một khoản tiền đáng kể đi cứu tế.
Cổ Lạc Nhi nhớ tới Đông Phong Túy đã từng nói.
Số bạc ấy, chẳng qua chỉ tạm thời để Phùng Thái Úy cất giữ thôi, sớm muộn gì hắn cũng phải nhả ra.
Không khỏi buồn cười.
Phùng Thái Úy có phần keo kiệt, tuy rằng tham ô không ít tiền bạc, nhưng trước giờ lại không nỡ tiêu nhiều tiền.
Cuộc sống của bản thân hắn không hề xa xỉ.
Hiện giờ rất đúng lúc, tiền tham ô đã được nhả ra kha khá rồi.
Chỉ sợ hắn đau còn hơn việc bị phái đi giải quyết thiên tai.
Có điều, sau lần giáo huấn này, Phùng Thái Úy đã biết Đông Phong Túy không phải ông chủ dễ đối phó, hành vi thu liễm không ít.
Lại bởi Nguyệt Quý phi cùng đủ loại nhân tố khác, cộng thêm dạy dỗ của Đông Phong Túy.
Về sau đã trở thành một đời trụ cột của quốc gia.
Đương nhiên, những điều này sau hãy nói.
Cổ Lạc Nhi vì việc này, khâm phục năng lực dùng người của Đông Phong Túy sát đất.
Quả thực, ở vị trí này của Đông Phong Túy, hắn không cần tự mình đến xử lý các sự vụ.
Chỉ cần dùng người có năng lực là được.
Nhưng khả năng dùng người này, nói thì dễ, liệu có mấy ai có thể làm được?
Đông Phong Túy phái Phùng Thái Úy đi thị sát tình hình thiên tai.
Lại lấy lý do giám thị cùng với thăm người thân, phái Nguyệt quý phi đi cùng.
Quê nhà Nguyệt quý phi ở Nam Phương.
Sau đó, hơn một tháng sau, Phùng Thái Úy cùng Nguyệt quý phi từ Nam Phương thị sát tình hình thiên tai trở về.
Song song đi tới trước mặt Đông Phong Túy.
Cầu xin Đông Phong Túy giáng tội và tứ hôn.
Hóa ra, một chuyến đi xa này, hai người vốn có gian tình, tình cảm nhanh chóng được hâm nóng.
Lại còn nóng bỏng đến mức dính như đầu gối, tương hỗ không thể tách rời.
Đông Phong Túy lợi dụng lý do cứu tế khen thưởng hai người, ban thưởng thành hôn cho bọn họ.
Giờ phút ấy, đã trở thành một đoạn giai thoại, được thuyết thư tiên sinh lưu truyền rộng rãi.
Hình tượng của Đông Phong Túy càng sâu sắc đi vào lòng người.
Dân chúng Vô Ưu quốc thật là may mắn, có được một quân chủ hiểu rõ lòng dân, tấm lòng bao la như vậy.
Cổ Lạc Nhi biết thừa, đây hết thảy chẳng qua chỉ là mưu đồ của Đông Phong Túy.
Hắn cùng một lúc phái Nguyệt Quý phi và Phùng Thái Úy xuất hành, sắp xếp nhân thủ, không để hai người phát hiện ra mà hợp tác bọn họ.
Hắn làm như vậy, vừa ném được một củ khoai lang phỏng tay Nguyệt Quý phi, lại lôi kéo được Phùng Thái Úy.
Còn chiếm được lòng trung thành của nương gia Nguyệt Quý phi.
 (nương gia: nhà mẹ đẻ)
Có thể nói là một công ba việc.
Nguyệt quý phi có phụ thân làm quan lớn trong triều, đây chính là nguyên nhân vì sao chỉ có nàng ta trở thành quý phi.
Nếu Đông Phong Túy trực tiếp biếm nàng xuất cung, tất sẽ đắc tội với nương gia của nàng.
Đông Phong Túy cần bên ngoại Nguyệt quý phi cống hiến sức lực cho hắn.
Bởi vậy, hắn không muốn làm cho bọn họ bất mãn.
Hiện giờ, Nguyệt quý phi và Phùng Thái Úy nảy sinh gian tình, Đông Phong Túy không giáng tội nàng, đã là vạn hạnh.
Mà Đông Phong Túy không những không trách tội nàng và Phùng Thái Úy, còn rộng lượng ban hôn cho bọn họ.
Nương gia Nguyệt Quý phi chẳng phải sẽ cảm động đến rơi nước mắt, chỉ muốn làm sao để báo đáp đại ân đại đức và cống hiến sức lực cho hắn sao.
Đông Phong Túy hoàn toàn giải quyết vấn đề của Nguyệt Quý phi một cách tốt đẹp, Cổ Lạc Nhi đương nhiên cũng không cam chịu yếu thế.
Từ lúc trước khi Nguyệt Quý phi cùng Phùng Thái úy trở về, đã xử lý tốt quan hệ với nhóm hậu phi.
Thật ra, đây cũng không thể hoàn toàn xem như công lao của nàng.
Mấy ngày đầu, Cổ Lạc Nhi lựa chọn phương thức thuyết phục.
Nàng không giải thích quan hệ của mình và Đông Phong Túy, mà chỉ tự nêu gương, ngầm nói cho nhóm hậu phi.
Nữ nhân nên tự lập tự mình cố gắng, không cần dựa vào bố thí của nam nhân.
Giống như Cổ Lạc Nhi nàng, cho dù chiếm được sủng hạnh của Đông Phong Túy, vẫn phải kinh doanh sự nghiệp cho riêng mình.
Sự nghiệp Minh Châu lâu không ngừng phát triển.
Cổ Lạc Nhi đã nhất trí thương lượng với chúng hậu phi, tiếp tục mở thêm mấy chi nhánh ở nhiều nơi.
Kể từ đó, nhóm hậu phi mỗi người đều được chia một chi nhánh của Minh Châu lâu.
Địch ý của nhóm hậu phi với Cổ Lạc Nhi rõ ràng trở nên phai nhạt.
Về sau lại xảy ra một sự kiện đại sự kinh động đến toàn bộ vua và dân, hoàn toàn triệt để thay đổi cục diện trước mắt.
Nhiễm Sương sau khi đến Hoàng thành, vẫn ở lại Minh Châu lâu.
Không biết có phải thói quen đã tự mình khép kín, mấy ngày nay, chưa hề thấy hắn ra khỏi Minh Châu lâu.
Mỗi ngày đều ở trong trà lâu, thưởng thức tiết mục.
Hơn nữa còn không bỏ lỡ vũ đạo của Trang Ái Liên.
Ngoại hình của hắn quá mức làm người khác chú ý, bởi vậy, mỗi lần đều đặc biệt bao trọn một sương phòng.
Cửa sương phòng đối diện với vũ đài, ngoài cửa rủ xuống rèm châu.
Vừa có thể thưởng thức tiết mục trên sân khấu, lại có thể hữu hiệu ngăn cách tầm nhìn bên ngoài đến sương phòng.
Hôm nay, Trang Ái Liên ở trên đài, đang múa đến đoạn đặc sắc, chợt nghe thấy một tiếng “Tranh” vang lên, âm nhạc bỗng nhiên ngừng lại.
Hóa ra là dây đàn của cầm sư bị đứt.
Trang Ái Liên ngưng ở trên sân khấu.
Dây đàn của cầm sư tạm thời chưa thay đổi lại, tình cảnh có vẻ có chút khó xử, một loạt âm thanh khó chịu nổi lên bốn phía.
Cầm sư luống cuống tay chân, thay dây đàn càng thêm chậm chạp.
Đang lo lắng, chợt nghe thấy từ gian sương phòng lầu hai, một tiếng đàn như tiên nhạc ngân nga qua tấm rèm châu truyền ra ngoài.
Đúng là khúc mà Trang Ái Liên đang múa.
Âm khúc thanh lệ, hay hơn cầm sư gảy rất nhiều.
Khiến dưới đài trầm trồ hoan hô.
Trang Ái Liên theo tiếng nhạc chầm chậm nhảy múa.
Nói cũng thật lạ lùng, cùng là một thủ khúc, do hai người khác nhau gảy ra, hứng thú lại một trời một vực.
Trước kia, cầm sư gảy đàn, mọi người chỉ cảm thấy tiếng nhạc thật hay.
Thưởng thức thì thưởng thức, nhưng không xúc động cho lắm.
Hiện giờ, tiếng đàn này như hoàn toàn hòa làm một với vũ đạo, soi tỏ lẫn nhau, tinh tế biểu đạt tình cảm của cầm khúc và vũ đạo ra ngoài.
Khắp trà lâu đều mê đắm, ngay cả người hầu đang làm chân chạy cũng ngừng lại.
Ngưng một khúc múa, khách trong trà lâu, gần như toàn bộ đều lệ nóng doanh tròng.
Hô lên: "Thật cảm động, thật cảm động."
Trang Ái Liên từ trước đến nay múa xong đều rời đi, lúc này phá lệ đi tới cửa sương phòng truyền ra cầm khúc.
Cúi cúi chào về phía bên trong sương phòng.
"Đa tạ công tử."
Trong rèm châu, thoang thoáng trông thấy Hồng y tóc trắng lay động, giống như đang đáp lễ.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55
Phan_56
Phan_57
Phan_58
Phan_59
Phan_60
Phan_61
Phan_62
Phan_63
Phan_64
Phan_65
Phan_67
Phan_68
Phan_69
Phan_70
Phan_71
Phan_72 end
Phan_Gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .
Polly po-cket